谢孙郎中寄示

一念禅馀味国风,早因持论偶名公。

久伤琴丧人亡后,忽有云和雪唱同。

绳琢静闻罤象外,是非闲见寂寥中。

时来日往缘真趣,不觉秋江度塞鸿。

拼音

yī niàn chán yú wèi guó fēng,zǎo yīn chí lùn ǒu míng gōng。

jiǔ shāng qín sàng rén wáng hòu,hū yǒu yún hé xuě chàng tóng。

shéng zuó jìng wén tí xiàng wài,shì fēi xián jiàn jì liáo zhōng。

shí lái rì wǎng yuán zhēn qù,bù jué qiū jiāng dù sāi hóng。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →