爱吟

正堪凝思掩禅扃,又被诗魔恼竺卿。

偶凭窗扉从落照,不眠风雪到残更。

皎然未必迷前习,支遁宁非悟后生。

传写会逢精鉴者,也应知是咏闲情。

拼音

zhèng kān níng sī yǎn chán jiōng,yòu bèi shī mó nǎo zhú qīng。

ǒu píng chuāng fēi cóng luò zhào,bù mián fēng xuě dào cán gèng。

jiǎo rán wèi bì mí qián xí,zhī dùn níng fēi wù hòu shēng。

chuán xiě huì féng jīng jiàn zhě,yě yīng zhī shì yǒng xián qíng。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →