透窗穿竹住还移,万类俱闲始见伊。

难把寸光藏暗室,自持孤影助明时。

空庭散逐金风起,乱叶争投玉露垂。

后代儒生懒收拾,夜深飞过读书帷。

拼音

tòu chuāng chuān zhú zhù hái yí,wàn lèi jù xián shǐ jiàn yī。

nán bǎ cùn guāng cáng àn shì,zì chí gū yǐng zhù míng shí。

kōng tíng sàn zhú jīn fēng qǐ,luàn yè zhēng tóu yù lù chuí。

hòu dài rú shēng lǎn shōu shí,yè shēn fēi guò dú shū wéi。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →