寄金陵幕中李郎中

龙门支派富才能,年少飞翔便大鹏。

久待尊罍临铁瓮,又从幢节镇金陵。

精神一只秋空鹤,骚雅千寻夏井冰。

长忆相招宿华馆,数宵忘寝尽寒灯。

拼音

lóng mén zhī pài fù cái néng,nián shǎo fēi xiáng biàn dà péng。

jiǔ dài zūn léi lín tiě wèng,yòu cóng chuáng jié zhèn jīn líng。

jīng shén yī zhǐ qiū kōng hè,sāo yǎ qiān xún xià jǐng bīng。

zhǎng yì xiāng zhāo sù huá guǎn,shù xiāo wàng qǐn jǐn hán dēng。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →