湘中春兴 齐己 唐 雨歇江明苑树乾,物妍时泰恣游盘。更无轻翠胜杨柳,尽觉浓华在牡丹。终日去还抛寂寞,绕池回却凭栏干。红芳片片由青帝,忍向西园看落残。 拼音 yǔ xiē jiāng míng yuàn shù qián,wù yán shí tài zì yóu pán。gèng wú qīng cuì shèng yáng liǔ,jǐn jué nóng huá zài mǔ dān。zhōng rì qù hái pāo jì mò,rào chí huí què píng lán gàn。hóng fāng piàn piàn yóu qīng dì,rěn xiàng xī yuán kàn luò cán。 作者介绍 齐 齐己 唐 · 864?年 - 943后年 唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。 查看全部作品 →