风琴引 齐己 唐 挼吴丝,雕楚竹,高托天风拂为曲。一一宫商在素空,鸾鸣凤语翘梧桐。夜深天碧松风多,孤窗寒梦惊流波。愁魂傍枕不肯去,翻疑住处邻湘娥。金风声尽熏风发,冷泛虚堂韵难歇。常恐听多耳渐烦,清音不绝知音绝。 拼音 ruá wú sī,diāo chǔ zhú,gāo tuō tiān fēng fú wèi qū。yī yī gōng shāng zài sù kōng,luán míng fèng yǔ qiào wú tóng。yè shēn tiān bì sōng fēng duō,gū chuāng hán mèng jīng liú bō。chóu hún bàng zhěn bù kěn qù,fān yí zhù chù lín xiāng é。jīn fēng shēng jǐn xūn fēng fā,lěng fàn xū táng yùn nán xiē。cháng kǒng tīng duō ěr jiàn fán,qīng yīn bù jué zhī yīn jué。 作者介绍 齐 齐己 唐 · 864?年 - 943后年 唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。 查看全部作品 →