夏云曲

红嵯峨,烁晚波,乖龙慵卧旱鬼多。爞爞万里压天堑,扬雷电光空闪闪。

好雨不雨风不风,徒倚穹苍作岩险。男巫女觋更走魂,焚香祝天天不闻。

天若闻,必能使尔为润泽,洗埃氛,而又变之成五色。

捧日轮,将以表唐尧虞舜之明君。

拼音

hóng cuó é,shuò wǎn bō,guāi lóng yōng wò hàn guǐ duō。chóng chóng wàn lǐ yā tiān qiàn,yáng léi diàn guāng kōng shǎn shǎn。

hǎo yǔ bù yǔ fēng bù fēng,tú yǐ qióng cāng zuò yán xiǎn。nán wū nǚ xí gèng zǒu hún,fén xiāng zhù tiān tiān bù wén。

tiān ruò wén,bì néng shǐ ěr wèi rùn zé,xǐ āi fēn,ér yòu biàn zhī chéng wǔ sè。

pěng rì lún,jiāng yǐ biǎo táng yáo yú shùn zhī míng jūn。

作者介绍

齐己

唐 · 864?年 - 943后年

唐僧。潭州长沙人,一说益阳人,俗名胡得生,自号衡岳沙门。天性颖悟,常以竹枝画牛背为诗,诗句多出人意表。众僧奇之,劝令落发为浮图。风度日改,声价益隆。尝住江陵之龙兴寺,署为僧正。后终于江陵。好吟咏,与郑谷酬唱,积以成编,号《白莲集》。又有《风骚旨格》。

查看全部作品 →