新昌新居书事四十韵因寄元郎中张博士

冒宠已三迁,归期始二年。

囊中贮馀俸,园外买闲田。

狐兔同三径,蒿莱共一廛。

新园聊刬秽,旧屋且扶颠。

檐漏移倾瓦,梁欹换蠹椽。

平治绕台路,整顿近阶砖。

巷狭开容驾,墙低垒过肩。

门闾堪驻盖,堂室可铺筵。

丹凤楼当后,青龙寺在前。

市街尘不到,宫树影相连。

省史嫌坊远,豪家笑地偏。

敢劳宾客访,或望子孙传。

不觅他人爱,唯将自性便。

等闲栽树木,随分占风烟。

逸致因心得,幽期遇境牵。

松声疑涧底,草色胜河边。

虚润冰销地,晴和日出天。

苔行滑如簟,莎坐软于绵。

帘每当山卷,帷多带月褰。

篱东花掩映,窗北竹婵娟。

迹慕青门隐,名惭紫禁仙。

假归思晚沐,朝去恋春眠。

拙薄才无取,疏慵职不专。

题墙书命笔,沽酒率分钱。

柏杵舂灵药,铜瓶漱暖泉。

炉香穿盖散,笼烛隔纱然。

陈室何曾扫,陶琴不要弦。

屏除俗事尽,养活道情全。

尚有妻孥累,犹为组绶缠。

终须抛爵禄,渐拟断腥膻。

大抵宗庄叟,私心事竺乾。

浮荣水划字,真谛火生莲。

梵部经十二,玄书字五千。

是非都付梦,语默不妨禅。

博士官犹冷,郎中病已痊。

多同僻处住,久结静中缘。

缓步携筇杖,徐吟展蜀笺。

老宜闲语话,闷忆好诗篇。

蛮榼来方泻,蒙茶到始煎。

无辞数相见,鬓发各苍然。

拼音

mào chǒng yǐ sān qiān,guī qī shǐ èr nián。

náng zhōng zhù yú fèng,yuán wài mǎi xián tián。

hú tù tóng sān jìng,hāo lái gòng yī chán。

xīn yuán liáo chǎn huì,jiù wū qiě fú diān。

yán lòu yí qīng wǎ,liáng yī huàn dù chuán。

píng zhì rào tái lù,zhěng dùn jìn jiē zhuān。

xiàng xiá kāi róng jià,qiáng dī lěi guò jiān。

mén lǘ kān zhù gài,táng shì kě pù yán。

dān fèng lóu dāng hòu,qīng lóng sì zài qián。

shì jiē chén bù dào,gōng shù yǐng xiāng lián。

shěng shǐ xián fāng yuǎn,háo jiā xiào dì piān。

gǎn láo bīn kè fǎng,huò wàng zi sūn chuán。

bù mì tā rén ài,wéi jiāng zì xìng biàn。

děng xián zāi shù mù,suí fēn zhàn fēng yān。

yì zhì yīn xīn dé,yōu qī yù jìng qiān。

sōng shēng yí jiàn dǐ,cǎo sè shèng hé biān。

xū rùn bīng xiāo dì,qíng hé rì chū tiān。

tái xíng huá rú diàn,shā zuò ruǎn yú mián。

lián měi dāng shān juǎn,wéi duō dài yuè qiān。

lí dōng huā yǎn yìng,chuāng běi zhú chán juān。

jì mù qīng mén yǐn,míng cán zǐ jìn xiān。

jiǎ guī sī wǎn mù,cháo qù liàn chūn mián。

zhuō báo cái wú qǔ,shū yōng zhí bù zhuān。

tí qiáng shū mìng bǐ,gū jiǔ lǜ fēn qián。

bǎi chǔ chōng líng yào,tóng píng shù nuǎn quán。

lú xiāng chuān gài sàn,lóng zhú gé shā rán。

chén shì hé céng sǎo,táo qín bù yào xián。

píng chú sú shì jǐn,yǎng huó dào qíng quán。

shàng yǒu qī nú lèi,yóu wèi zǔ shòu chán。

zhōng xū pāo jué lù,jiàn nǐ duàn xīng shān。

dà dǐ zōng zhuāng sǒu,sī xīn shì zhú qián。

fú róng shuǐ huà zì,zhēn dì huǒ shēng lián。

fàn bù jīng shí èr,xuán shū zì wǔ qiān。

shì fēi dōu fù mèng,yǔ mò bù fáng chán。

bó shì guān yóu lěng,láng zhōng bìng yǐ quán。

duō tóng pì chù zhù,jiǔ jié jìng zhōng yuán。

huǎn bù xié qióng zhàng,xú yín zhǎn shǔ jiān。

lǎo yí xián yǔ huà,mèn yì hǎo shī piān。

mán kē lái fāng xiè,méng chá dào shǐ jiān。

wú cí shù xiāng jiàn,bìn fā gè cāng rán。

作者介绍

白居易

唐 · 772年 - 846年

白居易,字乐天,晚年又号香山居士,河南新郑(今郑州新郑)人,我国唐代伟大的现实主义诗人,中国文学史上负有盛名且影响深远的诗人和文学家。他的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。白居易故居纪念馆坐落于洛阳市郊。白园(白居易墓)坐落在洛阳城南香山的琵琶峰。

查看全部作品 →