江南喜逢萧九彻因话长安旧游戏赠五十韵

忆昔嬉游伴,多陪欢宴场。

寓居同永乐,幽会共平康。

师子寻前曲,声儿出内坊。

花深态奴宅,竹错得怜堂。

庭晚开红药,门闲荫绿杨。

经过悉同巷,居处尽连墙。

时世高梳髻,风流澹作妆。

戴花红石竹,帔晕紫槟榔。

鬓动悬蝉翼,钗垂小凤行。

拂胸轻粉絮,暖手小香囊。

选胜移银烛,邀欢举玉觞。

炉烟凝麝气,酒色注鹅黄。

急管停还奏,繁弦慢更张。

雪飞回舞袖,尘起绕歌梁。

旧曲翻调笑,新声打义扬。

名情推阿轨,巧语许秋娘。

风暖春将暮,星回夜未央。

宴馀添粉黛,坐久换衣裳。

结伴归深院,分头入洞房。

彩帷开翡翠,罗荐拂鸳鸯。

留宿争牵袖,贪眠各占床。

绿窗笼水影,红壁背灯光。

索镜收花钿,邀人解袷裆。

暗娇妆靥笑,私语口脂香。

怕听钟声坐,羞明映缦藏。

眉残蛾翠浅,鬟解绿云长。

聚散知无定,忧欢事不常。

离筵开夕宴,别骑促晨装。

去住青门外,留连浐水傍。

车行遥寄语,马驻共相望。

云雨分何处,山川共异方。

野行初寂莫,店宿乍恓惶。

别后嫌宵永,愁来厌岁芳。

几看花结子,频见露为霜。

岁月何超忽,音容坐渺茫。

往还书断绝,来去梦游扬。

自我辞秦地,逢君客楚乡。

常嗟异岐路,忽喜共舟航。

话旧堪垂泪,思乡数断肠。

愁云接巫峡,泪竹近潇湘。

月落江湖阔,天高节候凉。

浦深烟渺渺,沙冷月苍苍。

红叶江枫老,青芜驿路荒。

野风吹蟋蟀,湖水浸菰蒋。

帝路何由见,心期不可忘。

旧游千里外,往事十年强。

春昼提壶饮,秋林摘橘尝。

强歌还自感,纵饮不成狂。

永夜长相忆,逢君各共伤。

殷勤万里意,并写赠萧郎。

拼音

yì xī xī yóu bàn,duō péi huān yàn chǎng。

yù jū tóng yǒng lè,yōu huì gòng píng kāng。

shī zi xún qián qū,shēng ér chū nèi fāng。

huā shēn tài nú zhái,zhú cuò dé lián táng。

tíng wǎn kāi hóng yào,mén xián yīn lǜ yáng。

jīng guò xī tóng xiàng,jū chù jǐn lián qiáng。

shí shì gāo shū jì,fēng liú dàn zuò zhuāng。

dài huā hóng shí zhú,pèi yūn zǐ bīn láng。

bìn dòng xuán chán yì,chāi chuí xiǎo fèng xíng。

fú xiōng qīng fěn xù,nuǎn shǒu xiǎo xiāng náng。

xuǎn shèng yí yín zhú,yāo huān jǔ yù shāng。

lú yān níng shè qì,jiǔ sè zhù é huáng。

jí guǎn tíng hái zòu,fán xián màn gèng zhāng。

xuě fēi huí wǔ xiù,chén qǐ rào gē liáng。

jiù qū fān diào xiào,xīn shēng dǎ yì yáng。

míng qíng tuī ā guǐ,qiǎo yǔ xǔ qiū niáng。

fēng nuǎn chūn jiāng mù,xīng huí yè wèi yāng。

yàn yú tiān fěn dài,zuò jiǔ huàn yī shang。

jié bàn guī shēn yuàn,fēn tóu rù dòng fáng。

cǎi wéi kāi fěi cuì,luó jiàn fú yuān yāng。

liú sù zhēng qiān xiù,tān mián gè zhàn chuáng。

lǜ chuāng lóng shuǐ yǐng,hóng bì bèi dēng guāng。

suǒ jìng shōu huā diàn,yāo rén jiě jiá dāng。

àn jiāo zhuāng yè xiào,sī yǔ kǒu zhī xiāng。

pà tīng zhōng shēng zuò,xiū míng yìng màn cáng。

méi cán é cuì qiǎn,huán jiě lǜ yún zhǎng。

jù sàn zhī wú dìng,yōu huān shì bù cháng。

lí yán kāi xī yàn,bié qí cù chén zhuāng。

qù zhù qīng mén wài,liú lián chǎn shuǐ bàng。

chē xíng yáo jì yǔ,mǎ zhù gòng xiāng wàng。

yún yǔ fēn hé chù,shān chuān gòng yì fāng。

yě xíng chū jì mò,diàn sù zhà xī huáng。

bié hòu xián xiāo yǒng,chóu lái yàn suì fāng。

jǐ kàn huā jié zi,pín jiàn lù wèi shuāng。

suì yuè hé chāo hū,yīn róng zuò miǎo máng。

wǎng hái shū duàn jué,lái qù mèng yóu yáng。

zì wǒ cí qín dì,féng jūn kè chǔ xiāng。

cháng jiē yì qí lù,hū xǐ gòng zhōu háng。

huà jiù kān chuí lèi,sī xiāng shù duàn cháng。

chóu yún jiē wū xiá,lèi zhú jìn xiāo xiāng。

yuè luò jiāng hú kuò,tiān gāo jié hòu liáng。

pǔ shēn yān miǎo miǎo,shā lěng yuè cāng cāng。

hóng yè jiāng fēng lǎo,qīng wú yì lù huāng。

yě fēng chuī xī shuài,hú shuǐ jìn gū jiǎng。

dì lù hé yóu jiàn,xīn qī bù kě wàng。

jiù yóu qiān lǐ wài,wǎng shì shí nián qiáng。

chūn zhòu tí hú yǐn,qiū lín zhāi jú cháng。

qiáng gē hái zì gǎn,zòng yǐn bù chéng kuáng。

yǒng yè zhǎng xiāng yì,féng jūn gè gòng shāng。

yīn qín wàn lǐ yì,bìng xiě zèng xiāo láng。

作者介绍

白居易

唐 · 772年 - 846年

白居易,字乐天,晚年又号香山居士,河南新郑(今郑州新郑)人,我国唐代伟大的现实主义诗人,中国文学史上负有盛名且影响深远的诗人和文学家。他的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。白居易故居纪念馆坐落于洛阳市郊。白园(白居易墓)坐落在洛阳城南香山的琵琶峰。

查看全部作品 →