和答诗十首·其一·和思归乐

山中不栖鸟,夜半声嘤嘤。

似道思归乐,行人掩泣听。

皆疑此山路,迁客多南征。

忧愤气不散,结化为精灵。

我谓此山鸟,本不因人生。

人心自怀土,想作思归鸣。

孟尝平居时,娱耳琴泠泠。

雍门一言感,未奏泪沾缨。

魏武铜雀妓,日与欢乐并。

一旦西陵望,欲歌先涕零。

峡猿亦何意,陇水复何情。

为入愁人耳,皆为肠断声。

请看元侍御,亦宿此邮亭。

因听思归鸟,神气独安宁。

问君何以然,道胜心自平。

虽为南迁客,如在长安城。

云得此道来,何虑复何营。

穷达有前定,忧喜无交争。

所以事君日,持宪立大庭。

虽有回天力,挠之终不倾。

况始三十馀,年少有直名。

心中志气大,眼前爵禄轻。

君恩若雨露,君威若雷霆。

退不苟免难,进不曲求荣。

在火辨玉性,经霜识松贞。

展禽任三黜,灵均长独醒。

获戾自东洛,贬官向南荆。

再拜辞阙下,长揖别公卿。

荆州又非远,驿路半月程。

汉水照天碧,楚山插云青。

江陵橘似珠,宜城酒如饧。

谁谓谴谪去,未妨游赏行。

人生百岁内,天地暂寓形。

太仓一稊米,大海一浮萍。

身委逍遥篇,心付头陀经。

尚达死生观,宁为宠辱惊。

中怀苟有主,外物安能萦。

任意思归乐,声声啼到明。

拼音

shān zhōng bù qī niǎo,yè bàn shēng yīng yīng。

shì dào sī guī lè,xíng rén yǎn qì tīng。

jiē yí cǐ shān lù,qiān kè duō nán zhēng。

yōu fèn qì bù sàn,jié huà wèi jīng líng。

wǒ wèi cǐ shān niǎo,běn bù yīn rén shēng。

rén xīn zì huái tǔ,xiǎng zuò sī guī míng。

mèng cháng píng jū shí,yú ěr qín líng líng。

yōng mén yī yán gǎn,wèi zòu lèi zhān yīng。

wèi wǔ tóng què jì,rì yǔ huān lè bìng。

yī dàn xī líng wàng,yù gē xiān tì líng。

xiá yuán yì hé yì,lǒng shuǐ fù hé qíng。

wèi rù chóu rén ěr,jiē wèi cháng duàn shēng。

qǐng kàn yuán shì yù,yì sù cǐ yóu tíng。

yīn tīng sī guī niǎo,shén qì dú ān níng。

wèn jūn hé yǐ rán,dào shèng xīn zì píng。

suī wèi nán qiān kè,rú zài zhǎng ān chéng。

yún dé cǐ dào lái,hé lǜ fù hé yíng。

qióng dá yǒu qián dìng,yōu xǐ wú jiāo zhēng。

suǒ yǐ shì jūn rì,chí xiàn lì dà tíng。

suī yǒu huí tiān lì,náo zhī zhōng bù qīng。

kuàng shǐ sān shí yú,nián shǎo yǒu zhí míng。

xīn zhōng zhì qì dà,yǎn qián jué lù qīng。

jūn ēn ruò yǔ lù,jūn wēi ruò léi tíng。

tuì bù gǒu miǎn nán,jìn bù qū qiú róng。

zài huǒ biàn yù xìng,jīng shuāng shí sōng zhēn。

zhǎn qín rèn sān chù,líng jūn zhǎng dú xǐng。

huò lì zì dōng luò,biǎn guān xiàng nán jīng。

zài bài cí quē xià,zhǎng yī bié gōng qīng。

jīng zhōu yòu fēi yuǎn,yì lù bàn yuè chéng。

hàn shuǐ zhào tiān bì,chǔ shān chā yún qīng。

jiāng líng jú shì zhū,yí chéng jiǔ rú táng。

shuí wèi qiǎn zhé qù,wèi fáng yóu shǎng xíng。

rén shēng bǎi suì nèi,tiān dì zàn yù xíng。

tài cāng yī tí mǐ,dà hǎi yī fú píng。

shēn wěi xiāo yáo piān,xīn fù tóu tuó jīng。

shàng dá sǐ shēng guān,níng wèi chǒng rǔ jīng。

zhōng huái gǒu yǒu zhǔ,wài wù ān néng yíng。

rèn yì sī guī lè,shēng shēng tí dào míng。

注释

得马上话别:一作「得马上语别」。

作者介绍

白居易

唐 · 772年 - 846年

白居易,字乐天,晚年又号香山居士,河南新郑(今郑州新郑)人,我国唐代伟大的现实主义诗人,中国文学史上负有盛名且影响深远的诗人和文学家。他的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。白居易故居纪念馆坐落于洛阳市郊。白园(白居易墓)坐落在洛阳城南香山的琵琶峰。

查看全部作品 →