和答诗十首·其二·和阳城驿

商山阳城驿,中有叹者谁。

云是元监察,江陵谪去时。

忽见此驿名,良久涕欲垂。

何故阳道州,名姓同于斯。

怜君一寸心,宠辱誓不移。

疾恶若巷伯,好贤如缁衣。

沉吟不能去,意者欲改为。

改为避贤驿,大署于门楣。

荆人爱羊祜,户曹改为辞。

一字不忍道,况兼姓呼之。

因题八百言,言直文甚奇。

诗成寄与我,锵若金和丝。

上言阳公行,友悌无等夷。

骨肉同衾裯,至死不相离。

次言阳公迹,夏邑始栖迟。

乡人化其风,少长皆孝慈。

次言阳公道,终日对酒卮。

兄弟笑相顾,醉貌红怡怡。

次言阳公节,謇謇居谏司。

誓心除国蠹,决死犯天威。

终言阳公命,左迁天一涯。

道州炎瘴地,身不得生归。

一一皆实录,事事无孑遗。

凡是为善者,闻之恻然悲。

道州既已矣,往者不可追。

何世无其人,来者亦可思。

愿以君子文,告彼大乐师。

附于雅歌末,奏之白玉墀。

天子闻此章,教化如法施。

直谏从如流,佞臣恶如疵。

宰相闻此章,政柄端正持。

进贤不知倦,去邪勿复疑。

宪臣闻此章,不敢怀依违。

谏官闻此章,不忍纵诡随。

然后告史氏,旧史有前规。

若作阳公传,欲令后世知。

不劳叙世家,不用费文辞。

但于国史上,全录元稹诗。

拼音

shāng shān yáng chéng yì,zhōng yǒu tàn zhě shuí。

yún shì yuán jiān chá,jiāng líng zhé qù shí。

hū jiàn cǐ yì míng,liáng jiǔ tì yù chuí。

hé gù yáng dào zhōu,míng xìng tóng yú sī。

lián jūn yī cùn xīn,chǒng rǔ shì bù yí。

jí è ruò xiàng bó,hǎo xián rú zī yī。

chén yín bù néng qù,yì zhě yù gǎi wèi。

gǎi wèi bì xián yì,dà shǔ yú mén méi。

jīng rén ài yáng hù,hù cáo gǎi wèi cí。

yī zì bù rěn dào,kuàng jiān xìng hū zhī。

yīn tí bā bǎi yán,yán zhí wén shén qí。

shī chéng jì yǔ wǒ,qiāng ruò jīn hé sī。

shàng yán yáng gōng xíng,yǒu tì wú děng yí。

gǔ ròu tóng qīn chóu,zhì sǐ bù xiāng lí。

cì yán yáng gōng jì,xià yì shǐ qī chí。

xiāng rén huà qí fēng,shǎo zhǎng jiē xiào cí。

cì yán yáng gōng dào,zhōng rì duì jiǔ zhī。

xiōng dì xiào xiāng gù,zuì mào hóng yí yí。

cì yán yáng gōng jié,jiǎn jiǎn jū jiàn sī。

shì xīn chú guó dù,jué sǐ fàn tiān wēi。

zhōng yán yáng gōng mìng,zuǒ qiān tiān yī yá。

dào zhōu yán zhàng dì,shēn bù dé shēng guī。

yī yī jiē shí lù,shì shì wú jié yí。

fán shì wèi shàn zhě,wén zhī cè rán bēi。

dào zhōu jì yǐ yǐ,wǎng zhě bù kě zhuī。

hé shì wú qí rén,lái zhě yì kě sī。

yuàn yǐ jūn zi wén,gào bǐ dà lè shī。

fù yú yǎ gē mò,zòu zhī bái yù chí。

tiān zi wén cǐ zhāng,jiào huà rú fǎ shī。

zhí jiàn cóng rú liú,nìng chén è rú cī。

zǎi xiāng wén cǐ zhāng,zhèng bǐng duān zhèng chí。

jìn xián bù zhī juàn,qù xié wù fù yí。

xiàn chén wén cǐ zhāng,bù gǎn huái yī wéi。

jiàn guān wén cǐ zhāng,bù rěn zòng guǐ suí。

rán hòu gào shǐ shì,jiù shǐ yǒu qián guī。

ruò zuò yáng gōng chuán,yù lìng hòu shì zhī。

bù láo xù shì jiā,bù yòng fèi wén cí。

dàn yú guó shǐ shàng,quán lù yuán zhěn shī。

注释

得马上话别:一作「得马上语别」。

作者介绍

白居易

唐 · 772年 - 846年

白居易,字乐天,晚年又号香山居士,河南新郑(今郑州新郑)人,我国唐代伟大的现实主义诗人,中国文学史上负有盛名且影响深远的诗人和文学家。他的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。白居易故居纪念馆坐落于洛阳市郊。白园(白居易墓)坐落在洛阳城南香山的琵琶峰。

查看全部作品 →