小童薛阳陶吹觱栗歌

剪削乾芦插寒竹,九孔漏声五音足。

近来吹者谁得名,关璀老死李衮生。

衮今又老谁其嗣,薛氏乐童年十二。

指点之下师授声,含嚼之间天与气。

润州城高霜月明,吟霜思月欲发声。

山头江底何悄悄,猿声不喘鱼龙听。

翕然声作疑管裂,诎然声尽疑刀截。

有时婉软无筋骨,有时顿挫生棱节。

急声圆转促不断,轹轹辚辚似珠贯。

缓声展引长有条,有条直直如笔描。

下声乍坠石沈重,高声忽举云飘萧。

明旦公堂陈宴席,主人命乐娱宾客。

碎丝细竹徒纷纷,宫调一声雄出群。

众音覼缕不落道,有如部伍随将军。

嗟尔阳陶方稚齿,下手发声已如此。

若教头白吹不休,但恐声名压关李。

拼音

jiǎn xuē qián lú chā hán zhú,jiǔ kǒng lòu shēng wǔ yīn zú。

jìn lái chuī zhě shuí dé míng,guān cuǐ lǎo sǐ lǐ gǔn shēng。

gǔn jīn yòu lǎo shuí qí sì,xuē shì lè tóng nián shí èr。

zhǐ diǎn zhī xià shī shòu shēng,hán jué zhī jiān tiān yǔ qì。

rùn zhōu chéng gāo shuāng yuè míng,yín shuāng sī yuè yù fā shēng。

shān tóu jiāng dǐ hé qiāo qiāo,yuán shēng bù chuǎn yú lóng tīng。

xī rán shēng zuò yí guǎn liè,qū rán shēng jǐn yí dāo jié。

yǒu shí wǎn ruǎn wú jīn gǔ,yǒu shí dùn cuò shēng léng jié。

jí shēng yuán zhuǎn cù bù duàn,lì lì lín lín shì zhū guàn。

huǎn shēng zhǎn yǐn zhǎng yǒu tiáo,yǒu tiáo zhí zhí rú bǐ miáo。

xià shēng zhà zhuì shí shěn zhòng,gāo shēng hū jǔ yún piāo xiāo。

míng dàn gōng táng chén yàn xí,zhǔ rén mìng lè yú bīn kè。

suì sī xì zhú tú fēn fēn,gōng diào yī shēng xióng chū qún。

zhòng yīn luó lǚ bù luò dào,yǒu rú bù wǔ suí jiāng jūn。

jiē ěr yáng táo fāng zhì chǐ,xià shǒu fā shēng yǐ rú cǐ。

ruò jiào tóu bái chuī bù xiū,dàn kǒng shēng míng yā guān lǐ。

作者介绍

白居易

唐 · 772年 - 846年

白居易,字乐天,晚年又号香山居士,河南新郑(今郑州新郑)人,我国唐代伟大的现实主义诗人,中国文学史上负有盛名且影响深远的诗人和文学家。他的诗歌题材广泛,形式多样,语言平易通俗,有“诗魔”和“诗王”之称。官至翰林学士、左赞善大夫。有《白氏长庆集》传世,代表诗作有《长恨歌》、《卖炭翁》、《琵琶行》等。白居易故居纪念馆坐落于洛阳市郊。白园(白居易墓)坐落在洛阳城南香山的琵琶峰。

查看全部作品 →