fù róng rén,fù róng rén,ěr chuān miàn pò qū rù qín。
tiān zi jīn lián bù rěn shā,zhào xǐ dōng nán wú yǔ yuè。
huáng yī xiǎo shǐ lù xìng míng,lǐng chū zhǎng ān chéng dì xíng。
shēn bèi jīn chuàng miàn duō jí,fú bìng tú xíng rì yī yì。
cháo cān jī kě fèi bēi pán,yè wò xīng sāo wū chuáng xí。
hū féng jiāng shuǐ yì jiāo hé,chuí shǒu qí shēng wū yàn gē。
qí zhōng yī lǔ yǔ zhū lǔ,ěr kǔ fēi duō wǒ kǔ duō。
tóng bàn xíng rén yīn jiè wèn,yù shuō hóu zhōng qì fèn fèn。
zì yún xiāng guǎn běn liáng yuán,dà lì nián zhōng méi luò fān。
yī luò fān zhōng sì shí zài,qiǎn zhù pí qiú xì máo dài。
wéi xǔ zhèng cháo fú hàn yí,liǎn yī zhěng jīn qián lèi chuí。
shì xīn mì dìng guī xiāng jì,bù shǐ fān zhōng qī zi zhī。
àn sī xìng yǒu cán jīn lì,gèng kǒng nián shuāi guī bù dé。
fān hòu yán bīng niǎo bù fēi,tuō shēn mào sǐ bēn táo guī。
zhòu fú xiāo xíng jīng dà mò,yún yīn yuè hēi fēng shā è。
jīng cáng qīng zhǒng hán cǎo shū,tōu dù huáng hé yè bīng báo。
hū wén hàn jūn pí gǔ shēng,lù bàng zǒu chū zài bài yíng。
yóu qí bù tīng néng hàn yǔ,jiāng jūn suì fù zuò fān shēng。
pèi xiàng dōng nán bēi shī dì,dìng wú cún xù kōng fáng bèi。
niàn cǐ tūn shēng yǎng sù tiān,ruò wèi xīn kǔ dù cán nián。
liáng yuán xiāng jǐng bù dé jiàn,hú dì qī ér xū qì juān。
méi fān bèi qiú sī hàn tǔ,guī hàn bèi jié wèi fān lǔ。
zǎo zhī rú cǐ huǐ guī lái,liǎng dì níng rú yī chù kǔ。
fù róng rén,róng rén zhī zhōng wǒ kǔ xīn。
zì gǔ cǐ yuān yīng wèi yǒu,hàn xīn hàn yǔ tǔ fān shēn。
《中晚唐诗叩弹集》:郭茂倩云:元微之病後人沿袭古题,倡和重复,乃与白乐天、李公垂辈不复更拟古题。其和公垂新题乐府,有《缚戎人》。公垂传曰:「近制两边、毎擒蕃闪,皆传置南方,不加剿戳,故作歌以讽焉。」乐天此诗,却为汉人之没蕃归汉者不蒙矜察时作,又务自为意也。
《唐宋诗醇》:边将冒功之状,无辜被俘之情,曲曲传出。结语尤令人失笑。
《元白诗笺证稿》:微之幼居丙北边镇之凤翔,对于当时边将之拥兵不战,虚奏邀功,必有所亲闻亲见,故此篇(按指元稹同题乐府)言之颇极愤慨。乐天于贞元时旣未尝在西北边陲,自无亲所闻见,此所以不能超越微之之范围而别有增创也。至微之诗末「缘边饱镂十万众,何不齐驱时发?年年但捉两三人,精卫衔芦塞溟渤」诸句,白氏此篇不为置和者,盖以此旨抒写于《西凉伎》篇中,而有「缘边空屯十万卒,……」一节。斯又乐天《新乐府》不复不杂之一贯体例也。