风不鸣条

习习和风至,过条不自鸣。

暗通青律起,远傍白蘋生。

拂树花仍落,经林鸟自惊。

几牵萝蔓动,潜惹柳丝轻。

入谷迷松响,开窗失竹声。

薰弦方在御,万国仰皇情。

拼音

xí xí hé fēng zhì,guò tiáo bù zì míng。

àn tōng qīng lǜ qǐ,yuǎn bàng bái píng shēng。

fú shù huā réng luò,jīng lín niǎo zì jīng。

jǐ qiān luó màn dòng,qián rě liǔ sī qīng。

rù gǔ mí sōng xiǎng,kāi chuāng shī zhú shēng。

xūn xián fāng zài yù,wàn guó yǎng huáng qíng。

作者介绍

卢肇

唐 · ? - ?

唐袁州宜春人,一作望蔡人,字子发。武宗会昌三年,进士状元及第。初为鄂岳卢商从事,其后江陵节度裴休、太原节度卢简求奏为门吏。后除著作郎,充集贤院直学士。懿宗咸通中,历歙、宣、池、吉四州刺史,卒。初李德裕谪袁州长史,殊遇肇。及德裕入相,肇绝无依附。有《文标集》。

查看全部作品 →