赠毛仙翁

茫茫尘累愧腥膻,强把蜉蝣望列仙。

闲指紫霄峰下路,却归白鹿洞中天。

吹箫凤去经何代,茹玉方传得几年。

他日更来人世看,又应东海变桑田。

拼音

máng máng chén lèi kuì xīng shān,qiáng bǎ fú yóu wàng liè xiān。

xián zhǐ zǐ xiāo fēng xià lù,què guī bái lù dòng zhōng tiān。

chuī xiāo fèng qù jīng hé dài,rú yù fāng chuán dé jǐ nián。

tā rì gèng lái rén shì kàn,yòu yīng dōng hǎi biàn sāng tián。

作者介绍

李程

唐 · ? - ?

唐陇西人,字表臣。德宗贞元十二年进士,又登宏辞科。调蓝田尉,县有滞狱十年,程单言辄判。历迁监察御史、翰林学士。学士入署,常视日影为候,程性懒,日过八砖乃至,时号八砖学士。敬宗初,以吏部侍郎同平章事。帝好宫室畋猎,程切谏,加中书侍郎。寻出为河东节度使,徙河中。累拜左仆射。武宗立,为东都留守。卒年七十七。谥缪。

查看全部作品 →