赠李粲秀才

陇西辉用真才子,搜奇探险无伦比。

笔下铦磨巨阙锋,胸中静滟西江水。

哀弦古乐清人耳,月露激寒哭秋鬼。

苔地无尘到晓吟,杉松老叶风乾起。

十轴示余三百篇,金碧烂光烧蜀笺。

雄芒逸气测不得,使我踯躅成狂颠。

大郊远阔空无边,凝明淡绿收馀烟。

旷怀相对景何限,落日乱峰青倚天。

又惊大舶帆高悬,行涛劈浪凌飞仙。

回首瞥见五千仞,扑下香炉瀑布泉。

何事古人夸八斗,焉敢今朝定妍丑。

飒风驱雷暂不停,始向场中称大手。

骏如健鹘鹗与雕,拿云猎野翻重霄。

狐狸窜伏不敢动,却下双鸣当迅飙。

愁如湘灵哭湘浦,咽咽哀音隔云雾。

九嶷深翠转巍峨,仙骨寒消不知处。

清同野客敲越瓯,丁当急响涵清秋。

鸾雏相引叫未定,霜结夜阑仍在楼。

高若太空露云物,片白激青皆仿佛。

仙鹤闲从净碧飞,巨鳌头戴蓬莱出。

前辈歌诗惟翰林,神仙老格何高深。

鞭驰造化绕笔转,灿烂不为酸苦吟。

梦乘明月清沈沈,飞到天台天姥岑。

倾湖涌海数百字,字字不朽长摐金。

此日多君可俦侣,堆珠叠玑满玄圃。

终日并辔游昆仑,十二楼中宴王母。

拼音

lǒng xī huī yòng zhēn cái zi,sōu qí tàn xiǎn wú lún bǐ。

bǐ xià xiān mó jù quē fēng,xiōng zhōng jìng yàn xī jiāng shuǐ。

āi xián gǔ lè qīng rén ěr,yuè lù jī hán kū qiū guǐ。

tái dì wú chén dào xiǎo yín,shān sōng lǎo yè fēng qián qǐ。

shí zhóu shì yú sān bǎi piān,jīn bì làn guāng shāo shǔ jiān。

xióng máng yì qì cè bù dé,shǐ wǒ zhí zhú chéng kuáng diān。

dà jiāo yuǎn kuò kōng wú biān,níng míng dàn lǜ shōu yú yān。

kuàng huái xiāng duì jǐng hé xiàn,luò rì luàn fēng qīng yǐ tiān。

yòu jīng dà bó fān gāo xuán,xíng tāo pī làng líng fēi xiān。

huí shǒu piē jiàn wǔ qiān rèn,pū xià xiāng lú pù bù quán。

hé shì gǔ rén kuā bā dòu,yān gǎn jīn cháo dìng yán chǒu。

sà fēng qū léi zàn bù tíng,shǐ xiàng chǎng zhōng chēng dà shǒu。

jùn rú jiàn gǔ è yǔ diāo,ná yún liè yě fān zhòng xiāo。

hú lí cuàn fú bù gǎn dòng,què xià shuāng míng dāng xùn biāo。

chóu rú xiāng líng kū xiāng pǔ,yàn yàn āi yīn gé yún wù。

jiǔ yí shēn cuì zhuǎn wēi é,xiān gǔ hán xiāo bù zhī chù。

qīng tóng yě kè qiāo yuè ōu,dīng dāng jí xiǎng hán qīng qiū。

luán chú xiāng yǐn jiào wèi dìng,shuāng jié yè lán réng zài lóu。

gāo ruò tài kōng lù yún wù,piàn bái jī qīng jiē fǎng fú。

xiān hè xián cóng jìng bì fēi,jù áo tóu dài péng lái chū。

qián bèi gē shī wéi hàn lín,shén xiān lǎo gé hé gāo shēn。

biān chí zào huà rào bǐ zhuǎn,càn làn bù wèi suān kǔ yín。

mèng chéng míng yuè qīng shěn shěn,fēi dào tiān tái tiān lǎo cén。

qīng hú yǒng hǎi shù bǎi zì,zì zì bù xiǔ zhǎng chuāng jīn。

cǐ rì duō jūn kě chóu lǚ,duī zhū dié jī mǎn xuán pǔ。

zhōng rì bìng pèi yóu kūn lún,shí èr lóu zhōng yàn wáng mǔ。

作者介绍

僧鸾

唐 · ? - ?

唐僧。俗姓鲜于,名凤。有逸才而不拘检。懿宗咸通间,谒嘉州刺史薛能,能谓其难为举子,遂命其出家。不愿以常僧为师,遂自于陵云寺大佛前披剃。后入京为文章供奉,赐紫,与诗人张乔、李洞为友。昭宗时返俗,曾为李鋋江西判官,又为西班小将军,在黄州遇害。其诗学李白歌行,奇崛诡丽。

查看全部作品 →