安公

弥天称圣哲,象法初繄赖。

弘道识行藏,匡时知进退。

秦王轻与举,习生重酬对。

学文古篆中,义显心经内。

法服应华夏,金言流海岱。

西方浮云间,更陪龙华会。

拼音

mí tiān chēng shèng zhé,xiàng fǎ chū yī lài。

hóng dào shí xíng cáng,kuāng shí zhī jìn tuì。

qín wáng qīng yǔ jǔ,xí shēng zhòng chóu duì。

xué wén gǔ zhuàn zhōng,yì xiǎn xīn jīng nèi。

fǎ fú yīng huá xià,jīn yán liú hǎi dài。

xī fāng fú yún jiān,gèng péi lóng huá huì。

作者介绍

灵一

唐 · 728年 - 762年

唐僧。广陵人,俗姓吴。九岁出家,及冠受具足戒。居馀杭宜丰寺。禅诵之暇,辄赋诗歌。与朱放、张籍、皇甫曾等为尘外友,酬赠甚多。有诗集。

查看全部作品 →