黄老

神哉变化机,黄帝尧舜氏。

垂衣民自化,制作初盛美。

皇风与帝德,轩辕会终始。

上衍羲农业,下肇唐虞理。

斯文昌圣统,大法建人纪。

末世怪诞流,放荡言僻诡。

膝行崆峒山,问道广成子。

鼎湖昼升天,冉冉乘龙起。

群臣攀须堕,抱弓葬冠履。

乃为方士祖,继者独聃耳。

秦汉称黄老,清静遂仿此。

圣人亦人类,有生必有死。

安得臂为翰,腐尸青冥里。

宣尼赞周易,三圣同一轨。

跻老侪诸黄,无乃伤鄙俚。

或云黄石公,倒置尤非是。

向使邹孟出,排辟岂得已。

医家祠有熊,贬与方技齿。

我久厌俗谈,一刷万古耻。

拼音

shén zāi biàn huà jī,huáng dì yáo shùn shì。

chuí yī mín zì huà,zhì zuò chū shèng měi。

huáng fēng yǔ dì dé,xuān yuán huì zhōng shǐ。

shàng yǎn xī nóng yè,xià zhào táng yú lǐ。

sī wén chāng shèng tǒng,dà fǎ jiàn rén jì。

mò shì guài dàn liú,fàng dàng yán pì guǐ。

xī xíng kōng dòng shān,wèn dào guǎng chéng zi。

dǐng hú zhòu shēng tiān,rǎn rǎn chéng lóng qǐ。

qún chén pān xū duò,bào gōng zàng guān lǚ。

nǎi wèi fāng shì zǔ,jì zhě dú dān ěr。

qín hàn chēng huáng lǎo,qīng jìng suì fǎng cǐ。

shèng rén yì rén lèi,yǒu shēng bì yǒu sǐ。

ān dé bì wèi hàn,fǔ shī qīng míng lǐ。

xuān ní zàn zhōu yì,sān shèng tóng yī guǐ。

jī lǎo chái zhū huáng,wú nǎi shāng bǐ lǐ。

huò yún huáng shí gōng,dào zhì yóu fēi shì。

xiàng shǐ zōu mèng chū,pái pì qǐ dé yǐ。

yī jiā cí yǒu xióng,biǎn yǔ fāng jì chǐ。

wǒ jiǔ yàn sú tán,yī shuā wàn gǔ chǐ。

作者介绍

陶安

明 · 1315年 - 1371年

明太平府当涂人,字主敬。元顺帝至正四年举人。授明道书院山长,避乱家居。朱元璋取太平,安出迎,留参幕府,任左司员外郎。洪武元年任知制诰兼修国史,寻出任江西行省参知政事,卒官。有《陶学士集》。

查看全部作品 →