春情

青楼晓日珠帘映,红粉春妆宝镜催。

已厌交欢怜枕席,相将游戏绕池台。

坐时衣带萦纤草,行即裙裾扫落梅。

更道明朝不当作,相期共斗管弦来。

拼音

qīng lóu xiǎo rì zhū lián yìng,hóng fěn chūn zhuāng bǎo jìng cuī。

yǐ yàn jiāo huān lián zhěn xí,xiāng jiāng yóu xì rào chí tái。

zuò shí yī dài yíng xiān cǎo,xíng jí qún jū sǎo luò méi。

gèng dào míng cháo bù dāng zuò,xiāng qī gòng dòu guǎn xián lái。

作者介绍

孟浩然

唐 · 689年 - 740年

孟浩然,唐代诗人,孟子第33代。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。

查看全部作品 →