晚春卧病寄张八

南陌春将晚,北窗犹卧病。

林园久不游,草木一何盛。

狭径花障迷,闲庭竹扫净。

翠羽戏兰苕,赪鳞动荷柄。

念我平生好,江乡远从政。

云山阻梦思,衾枕劳歌咏。

歌咏复何为,同心恨别离。

世途皆自媚,流俗寡相知。

贾谊才空逸,安仁鬓欲丝。

遥情每东注,奔晷复西驰。

常恐填沟壑,无由振羽仪。

穷通若有命,欲向论中推。

拼音

nán mò chūn jiāng wǎn,běi chuāng yóu wò bìng。

lín yuán jiǔ bù yóu,cǎo mù yī hé shèng。

xiá jìng huā zhàng mí,xián tíng zhú sǎo jìng。

cuì yǔ xì lán sháo,chēng lín dòng hé bǐng。

niàn wǒ píng shēng hǎo,jiāng xiāng yuǎn cóng zhèng。

yún shān zǔ mèng sī,qīn zhěn láo gē yǒng。

gē yǒng fù hé wèi,tóng xīn hèn bié lí。

shì tú jiē zì mèi,liú sú guǎ xiāng zhī。

jiǎ yì cái kōng yì,ān rén bìn yù sī。

yáo qíng měi dōng zhù,bēn guǐ fù xī chí。

cháng kǒng tián gōu hè,wú yóu zhèn yǔ yí。

qióng tōng ruò yǒu mìng,yù xiàng lùn zhōng tuī。

作者介绍

孟浩然

唐 · 689年 - 740年

孟浩然,唐代诗人,孟子第33代。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。

查看全部作品 →