高阳池送朱二

当昔襄阳雄盛时,山公常醉习家池。

池边钓女日相随,妆成照影竞来窥。

澄波澹澹芙蓉发,绿岸毵毵杨柳垂。

一朝物变人亦非,四面荒凉人径稀。

意气豪华何处在,空馀草露湿罗衣。

此地朝来饯行者,翻向此中牧征马。

征马分飞日渐斜,见此空为人所嗟。

殷勤为访桃源路,予亦归来松子家。

拼音

dāng xī xiāng yáng xióng shèng shí,shān gōng cháng zuì xí jiā chí。

chí biān diào nǚ rì xiāng suí,zhuāng chéng zhào yǐng jìng lái kuī。

chéng bō dàn dàn fú róng fā,lǜ àn sān sān yáng liǔ chuí。

yī cháo wù biàn rén yì fēi,sì miàn huāng liáng rén jìng xī。

yì qì háo huá hé chù zài,kōng yú cǎo lù shī luó yī。

cǐ dì cháo lái jiàn xíng zhě,fān xiàng cǐ zhōng mù zhēng mǎ。

zhēng mǎ fēn fēi rì jiàn xié,jiàn cǐ kōng wèi rén suǒ jiē。

yīn qín wèi fǎng táo yuán lù,yǔ yì guī lái sōng zi jiā。

作者介绍

孟浩然

唐 · 689年 - 740年

孟浩然,唐代诗人,孟子第33代。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。

查看全部作品 →