下赣石

赣石三百里,沿洄千嶂间。

沸声常活活,荐势亦潺潺。

跳沫鱼龙沸,垂藤猿狖攀。

榜人苦奔峭,而我忘险难。

放溜情弥惬,登舻目自闲。

暝帆何处宿,遥指落星湾。

拼音

gàn shí sān bǎi lǐ,yán huí qiān zhàng jiān。

fèi shēng cháng huó huó,jiàn shì yì chán chán。

tiào mò yú lóng fèi,chuí téng yuán yòu pān。

bǎng rén kǔ bēn qiào,ér wǒ wàng xiǎn nán。

fàng liū qíng mí qiè,dēng lú mù zì xián。

míng fān hé chù sù,yáo zhǐ luò xīng wān。

作者介绍

孟浩然

唐 · 689年 - 740年

孟浩然,唐代诗人,孟子第33代。本名不详(一说名浩),字浩然,襄州襄阳(今湖北襄阳)人,世称“孟襄阳”。浩然,少好节义,喜济人患难,工于诗。年四十游京师,唐玄宗诏咏其诗,至“不才明主弃”之语,玄宗谓:“卿自不求仕,朕未尝弃卿,奈何诬我?”因放还未仕,后隐居鹿门山,著诗二百余首。孟浩然与另一位山水田园诗人王维合称为“王孟”。

查看全部作品 →