驾幸狮子山应制

圣皇应天运,出以安民生。拨乱反之正,仁敷臻泰宁。

十年天下一刬平,纪年定鼎开神京。城西有山极奇峻,昂昂雄峙长江汀。

其山俨若狻猊形,百兽仰伏皆来庭。江流其下赴朝宗,汹涌昕夕弗少停。

法驾时幸临,乃以观民风、体民情,匪为逸乐无事而空行。

峰峦虎兕奔,波浪虹霓腾。风帆烟舶,商旅互来往。

秧畴麦畛,农父方耘耕。云霞舒卷芷杜青,森罗万象皆来呈。

重瞳顾盻值晴霁,谓此景界由天成。用赐此山号狮子,昭示坚久无穷名,吁祥麟出㙐凤鸣。

四海为一家,于穆皇风清。肇造勤,礼乐兴。顺游豫,恢纲纮。

武多牙爪,文诚股肱。登台陋汉高,思士发歌声。乾道复何为,贻谋千万龄。

拼音

shèng huáng yīng tiān yùn,chū yǐ ān mín shēng。bō luàn fǎn zhī zhèng,rén fū zhēn tài níng。

shí nián tiān xià yī chǎn píng,jì nián dìng dǐng kāi shén jīng。chéng xī yǒu shān jí qí jùn,áng áng xióng zhì zhǎng jiāng tīng。

qí shān yǎn ruò suān ní xíng,bǎi shòu yǎng fú jiē lái tíng。jiāng liú qí xià fù cháo zōng,xiōng yǒng xīn xī fú shǎo tíng。

fǎ jià shí xìng lín,nǎi yǐ guān mín fēng tǐ mín qíng,fěi wèi yì lè wú shì ér kōng xíng。

fēng luán hǔ sì bēn,bō làng hóng ní téng。fēng fān yān bó,shāng lǚ hù lái wǎng。

yāng chóu mài zhěn,nóng fù fāng yún gēng。yún xiá shū juǎn zhǐ dù qīng,sēn luó wàn xiàng jiē lái chéng。

zhòng tóng gù xì zhí qíng jì,wèi cǐ jǐng jiè yóu tiān chéng。yòng cì cǐ shān hào shī zi,zhāo shì jiān jiǔ wú qióng míng,xū xiáng lín chū duǒ fèng míng。

sì hǎi wèi yī jiā,yú mù huáng fēng qīng。zhào zào qín,lǐ lè xīng。shùn yóu yù,huī gāng hóng。

wǔ duō yá zhǎo,wén chéng gǔ gōng。dēng tái lòu hàn gāo,sī shì fā gē shēng。qián dào fù hé wèi,yí móu qiān wàn líng。

作者介绍

陶安

明 · 1315年 - 1371年

明太平府当涂人,字主敬。元顺帝至正四年举人。授明道书院山长,避乱家居。朱元璋取太平,安出迎,留参幕府,任左司员外郎。洪武元年任知制诰兼修国史,寻出任江西行省参知政事,卒官。有《陶学士集》。

查看全部作品 →