贾客词

贾客灯下起,犹言发已迟。

高山有疾路,暗行终不疑。

寇盗伏其路,猛兽来相追。

金玉四散去,空囊委路岐。

扬州有大宅,白骨无地归。

少妇当此日,对镜弄花枝。

拼音

jiǎ kè dēng xià qǐ,yóu yán fā yǐ chí。

gāo shān yǒu jí lù,àn xíng zhōng bù yí。

kòu dào fú qí lù,měng shòu lái xiāng zhuī。

jīn yù sì sàn qù,kōng náng wěi lù qí。

yáng zhōu yǒu dà zhái,bái gǔ wú dì guī。

shǎo fù dāng cǐ rì,duì jìng nòng huā zhī。

作者介绍

刘驾

唐 · 822年 - ?

唐江南人,字司南。初举进士不第。宣宗大中三年,寓居长安,时收复河湟,遂作《唐乐府十首》以贺。六年,登进士第,后官至国子博士。工诗,尤长古风,多比兴含蓄。有集。

查看全部作品 →