拟古诗十二首

辞君远行迈,饮此长恨端。

已谓道里远,如何中险艰。

流水赴大壑,孤云还暮山。

无情尚有归,行子何独难。

驱车背乡园,朔风卷行迹。

严冬霜断肌,日入不遑息。

忧欢容发变,寒暑人事易。

中心君讵知,冰玉徒贞白。

拼音

cí jūn yuǎn xíng mài,yǐn cǐ zhǎng hèn duān。

yǐ wèi dào lǐ yuǎn,rú hé zhōng xiǎn jiān。

liú shuǐ fù dà hè,gū yún hái mù shān。

wú qíng shàng yǒu guī,xíng zi hé dú nán。

qū chē bèi xiāng yuán,shuò fēng juǎn xíng jì。

yán dōng shuāng duàn jī,rì rù bù huáng xī。

yōu huān róng fā biàn,hán shǔ rén shì yì。

zhōng xīn jūn jù zhī,bīng yù tú zhēn bái。

作者介绍

韦应物

唐 · 737年 - 792年

韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。

查看全部作品 →