拟古诗十二首

峨峨高山巅,浼浼青川流。

世人不自悟,驰谢如惊飍。

百金非所重,厚意良难得。

旨酒亲与朋,芳年乐京国。

京城繁华地,轩盖凌晨出。

垂杨十二衢,隐映金张室。

汉宫南北对,飞观齐白日。

游泳属芳时,平生自云毕。

拼音

é é gāo shān diān,měi měi qīng chuān liú。

shì rén bù zì wù,chí xiè rú jīng xiū。

bǎi jīn fēi suǒ zhòng,hòu yì liáng nán dé。

zhǐ jiǔ qīn yǔ péng,fāng nián lè jīng guó。

jīng chéng fán huá dì,xuān gài líng chén chū。

chuí yáng shí èr qú,yǐn yìng jīn zhāng shì。

hàn gōng nán běi duì,fēi guān qí bái rì。

yóu yǒng shǔ fāng shí,píng shēng zì yún bì。

作者介绍

韦应物

唐 · 737年 - 792年

韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。

查看全部作品 →