拟古诗十二首

春至林木变,洞房夕含清。

单居谁能裁,好鸟对我鸣。

良人久燕赵,新爱移平生。

别时双鸳绮,留此千恨情。

碧草生旧迹,绿琴歇芳声。

思将魂梦欢,反侧寐不成。

揽衣迷所次,起望空前庭。

孤影中自恻,不知双涕零。

拼音

chūn zhì lín mù biàn,dòng fáng xī hán qīng。

dān jū shuí néng cái,hǎo niǎo duì wǒ míng。

liáng rén jiǔ yàn zhào,xīn ài yí píng shēng。

bié shí shuāng yuān qǐ,liú cǐ qiān hèn qíng。

bì cǎo shēng jiù jì,lǜ qín xiē fāng shēng。

sī jiāng hún mèng huān,fǎn cè mèi bù chéng。

lǎn yī mí suǒ cì,qǐ wàng kōng qián tíng。

gū yǐng zhōng zì cè,bù zhī shuāng tì líng。

作者介绍

韦应物

唐 · 737年 - 792年

韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。

查看全部作品 →