城中卧疾知阎薛二子屡从邑令饮因以赠之 韦应物 唐 车马日萧萧,胡不枉我庐。方来从令饮,卧病独何如。秋风起汉皋,开户望平芜。即此吝音素,焉知中密疏。渴者不思火,寒者不求水。人生羁寓时,去就当如此。犹希心异迹,眷眷存终始。 拼音 chē mǎ rì xiāo xiāo,hú bù wǎng wǒ lú。fāng lái cóng lìng yǐn,wò bìng dú hé rú。qiū fēng qǐ hàn gāo,kāi hù wàng píng wú。jí cǐ lìn yīn sù,yān zhī zhōng mì shū。kě zhě bù sī huǒ,hán zhě bù qiú shuǐ。rén shēng jī yù shí,qù jiù dāng rú cǐ。yóu xī xīn yì jì,juàn juàn cún zhōng shǐ。 作者介绍 韦 韦应物 唐 · 737年 - 792年 韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。 查看全部作品 →