寄皎然上人 韦应物 唐 吴兴老释子,野雪盖精庐。诗名徒自振,道心长晏如。想兹栖禅夜,见月东峰初。鸣钟惊岩壑,焚香满空虚。叨慕端成旧,未识岂为疏。愿以碧云思,方君怨别馀。茂苑文华地,流水古僧居。何当一游咏,倚阁吟踌躇。 拼音 wú xīng lǎo shì zi,yě xuě gài jīng lú。shī míng tú zì zhèn,dào xīn zhǎng yàn rú。xiǎng zī qī chán yè,jiàn yuè dōng fēng chū。míng zhōng jīng yán hè,fén xiāng mǎn kōng xū。dāo mù duān chéng jiù,wèi shí qǐ wèi shū。yuàn yǐ bì yún sī,fāng jūn yuàn bié yú。mào yuàn wén huá dì,liú shuǐ gǔ sēng jū。hé dāng yī yóu yǒng,yǐ gé yín chóu chú。 作者介绍 韦 韦应物 唐 · 737年 - 792年 韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。 查看全部作品 →