和吴舍人早春归沐西亭言志

晓漏戒中禁,清香肃朝衣。

一门双掌诰,伯侍仲言归。

亭高性情旷,职密交游稀。

赋诗乐无事,解带偃南扉。

阳春美时泽,旭霁望山晖。

幽禽响未转,东原绿犹微。

名虽列仙爵,心已遣尘机。

即事同岩隐,圣渥良难违。

拼音

xiǎo lòu jiè zhōng jìn,qīng xiāng sù cháo yī。

yī mén shuāng zhǎng gào,bó shì zhòng yán guī。

tíng gāo xìng qíng kuàng,zhí mì jiāo yóu xī。

fù shī lè wú shì,jiě dài yǎn nán fēi。

yáng chūn měi shí zé,xù jì wàng shān huī。

yōu qín xiǎng wèi zhuǎn,dōng yuán lǜ yóu wēi。

míng suī liè xiān jué,xīn yǐ qiǎn chén jī。

jí shì tóng yán yǐn,shèng wò liáng nán wéi。

作者介绍

韦应物

唐 · 737年 - 792年

韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。

查看全部作品 →