题郑侍郎岩隐

朝退常归隐,真修大隐情。

园林应得趣,岩谷自为名。

野步难寻寺,闲吟少在城。

树藏幽洞黑,花照远村明。

海石分湖路,风泉遰雨声。

性高怜散逸,官达厌公卿。

架引藤重长,阶延笋迸生。

青门无到客,紫阁有来莺。

物外身虽隐,区中望本清。

终难依此境,坐卧避钧衡。

拼音

cháo tuì cháng guī yǐn,zhēn xiū dà yǐn qíng。

yuán lín yīng dé qù,yán gǔ zì wèi míng。

yě bù nán xún sì,xián yín shǎo zài chéng。

shù cáng yōu dòng hēi,huā zhào yuǎn cūn míng。

hǎi shí fēn hú lù,fēng quán dì yǔ shēng。

xìng gāo lián sàn yì,guān dá yàn gōng qīng。

jià yǐn téng zhòng zhǎng,jiē yán sǔn bèng shēng。

qīng mén wú dào kè,zǐ gé yǒu lái yīng。

wù wài shēn suī yǐn,qū zhōng wàng běn qīng。

zhōng nán yī cǐ jìng,zuò wò bì jūn héng。

作者介绍

许棠

唐 · ? - ?

唐宣州泾人,字文化。懿宗咸通末高湜为礼部侍郎,时士多由权要干进,湜独取棠及公乘亿、聂夷中等,皆有名当时。工诗,所作《洞庭诗》脍炙人口,时号许洞庭。有集。

查看全部作品 →