送徐侍御充南诏判官 许棠 唐 西去安夷落,乘轺从节行。彤庭传圣旨,异城化戎情。瘴路穷巴徼,蛮川过峤城。地偏风自杂,天漏月稀明。危栈连空动,长江到底清。笑宜防狒狒,言好听猩猩。抚论如敦行,归情自合盟。回期佩印绶,何更见新正。 拼音 xī qù ān yí luò,chéng yáo cóng jié xíng。tóng tíng chuán shèng zhǐ,yì chéng huà róng qíng。zhàng lù qióng bā jiǎo,mán chuān guò jiào chéng。dì piān fēng zì zá,tiān lòu yuè xī míng。wēi zhàn lián kōng dòng,zhǎng jiāng dào dǐ qīng。xiào yí fáng fèi fèi,yán hǎo tīng xīng xīng。fǔ lùn rú dūn xíng,guī qíng zì hé méng。huí qī pèi yìn shòu,hé gèng jiàn xīn zhèng。 作者介绍 许 许棠 唐 · ? - ? 唐宣州泾人,字文化。懿宗咸通末高湜为礼部侍郎,时士多由权要干进,湜独取棠及公乘亿、聂夷中等,皆有名当时。工诗,所作《洞庭诗》脍炙人口,时号许洞庭。有集。 查看全部作品 →