酬韩愈侍郎登岳阳楼见赠

巨浸连空阔,危楼在杳冥。

稍分巴子国,欲近老人星。

昏旦呈新候,川原按旧经。

地图封七泽,天限锁重扃。

万象皆归掌,三光岂遁形。

月车才碾浪,日御已翻溟。

落照金成柱,馀霞翠拥屏。

夜光疑汉曲,寒韵辨湘灵。

山晚云常碧,湖春草遍青。

轩黄曾举乐,范蠡几扬舲。

有客初留鹢,贪程尚数蓂。

自当徐孺榻,不是谢公亭。

雅论冰生水,雄材刃发硎。

座中琼玉润,名下茝兰馨。

假手诚知拙,斋心匪暂宁。

每惭公府粟,却忆故山苓。

苦调当三叹,知音愿一听。

自悲由也瑟,敢坠孔悝铭。

野杏初成雪,松醪正满瓶。

莫辞今日醉,长恨古人醒。

拼音

jù jìn lián kōng kuò,wēi lóu zài yǎo míng。

shāo fēn bā zi guó,yù jìn lǎo rén xīng。

hūn dàn chéng xīn hòu,chuān yuán àn jiù jīng。

dì tú fēng qī zé,tiān xiàn suǒ zhòng jiōng。

wàn xiàng jiē guī zhǎng,sān guāng qǐ dùn xíng。

yuè chē cái niǎn làng,rì yù yǐ fān míng。

luò zhào jīn chéng zhù,yú xiá cuì yōng píng。

yè guāng yí hàn qū,hán yùn biàn xiāng líng。

shān wǎn yún cháng bì,hú chūn cǎo biàn qīng。

xuān huáng céng jǔ lè,fàn lí jǐ yáng líng。

yǒu kè chū liú yì,tān chéng shàng shù míng。

zì dāng xú rú tà,bù shì xiè gōng tíng。

yǎ lùn bīng shēng shuǐ,xióng cái rèn fā xíng。

zuò zhōng qióng yù rùn,míng xià chǎi lán xīn。

jiǎ shǒu chéng zhī zhuō,zhāi xīn fěi zàn níng。

měi cán gōng fǔ sù,què yì gù shān líng。

kǔ diào dāng sān tàn,zhī yīn yuàn yī tīng。

zì bēi yóu yě sè,gǎn zhuì kǒng kuī míng。

yě xìng chū chéng xuě,sōng láo zhèng mǎn píng。

mò cí jīn rì zuì,zhǎng hèn gǔ rén xǐng。

作者介绍

窦庠

唐 · 766或767年 - 828或829年

唐扶风平陵人,字胄卿。窦群弟。释褐国子主簿。吏部侍郎韩皋出镇武昌,辟为推官。皋移镇浙西,奏庠为节度副使、殿中侍御史。德宗贞元中出为信、婺二州刺史。平生工文,著述亦多,与兄窦常、窦牟、窦群、弟窦巩合著《窦氏联珠集》。

查看全部作品 →