雪十二韵

落处咸过尺,翛然物象凄。

瑞凝金殿上,寒甚玉关西。

润比江河普,明将日月齐。

凌云花顶腻,锁径竹梢低。

出谷樵童怯,归林野鸟迷。

煮茶融破练,磨墨染成黳。

陷兔埋平泽,和鱼冻合溪。

入楼消酒力,当槛写诗题。

道路依凭马,朝昏委托鸡。

洞深猿作族,松亚鹤移栖。

及夏清岩穴,经春溜石梯。

丰年兼泰国,天道育黔黎。

拼音

luò chù xián guò chǐ,xiāo rán wù xiàng qī。

ruì níng jīn diàn shàng,hán shén yù guān xī。

rùn bǐ jiāng hé pǔ,míng jiāng rì yuè qí。

líng yún huā dǐng nì,suǒ jìng zhú shāo dī。

chū gǔ qiáo tóng qiè,guī lín yě niǎo mí。

zhǔ chá róng pò liàn,mó mò rǎn chéng yī。

xiàn tù mái píng zé,hé yú dòng hé xī。

rù lóu xiāo jiǔ lì,dāng kǎn xiě shī tí。

dào lù yī píng mǎ,cháo hūn wěi tuō jī。

dòng shēn yuán zuò zú,sōng yà hè yí qī。

jí xià qīng yán xué,jīng chūn liū shí tī。

fēng nián jiān tài guó,tiān dào yù qián lí。

作者介绍

可止

唐 · 860年 - 934年

唐末五代时僧。范阳房山人。俗姓马,号文智大师。遍览百家子史,尤长于近体律诗。年十九于五台山受戒。唐昭宗乾宁中进诗,赐紫袈裟。后唐明宗时住持洛京长寿寺。有《三山集》。

查看全部作品 →