遇旅鹤

灵鹤产绝境,昂昂无与俦。

群飞沧海曙,一叫云山秋。

野性方自得,人寰何所求。

时因戏祥风,偶尔来中州。

中州帝王宅,园沼深且幽。

希君惠稻粱,欲并离丹丘。

不然奋飞去,将适汗漫游。

肯作池上鹜,年年空沈浮。

拼音

líng hè chǎn jué jìng,áng áng wú yǔ chóu。

qún fēi cāng hǎi shǔ,yī jiào yún shān qiū。

yě xìng fāng zì dé,rén huán hé suǒ qiú。

shí yīn xì xiáng fēng,ǒu ěr lái zhōng zhōu。

zhōng zhōu dì wáng zhái,yuán zhǎo shēn qiě yōu。

xī jūn huì dào liáng,yù bìng lí dān qiū。

bù rán fèn fēi qù,jiāng shì hàn màn yóu。

kěn zuò chí shàng wù,nián nián kōng shěn fú。

作者介绍

孙昌胤

唐 · ? - ?

生卒年不详。胤,一作允,一作裔,皆后人避讳改。玄宗天宝中登进士第。德宗贞元六年(790)任秘书少监,其后行迹不详。事迹散见柳宗元《与韦中立书》、《旧唐书·赵宗儒传》、《唐诗纪事》卷四六。《全唐诗》存诗4首。

查看全部作品 →