题法华寺五言二十韵

花界无生地,慈宫有相天。

化娥腾宝像,留影閟金仙。

殿涌全身塔,池开半月泉。

十峰排碧落,双涧合清涟。

药草经行遍,香灯次第燃。

戒珠高腊护,心印祖僧传。

瓶识先罗汉,衣存旧福田。

幻身观火宅,昏眼照青莲。

住觉超真境,依游渡法船。

化城珠百亿,灵迹冠三千。

萧壁将沈影,梁薪尚缀烟。

色尘知有数,劫烬岂无年。

龙喷疑通海,鲸吞想漏川。

磬疏闻启梵,钟息见安禅。

指喻三车觉,开迷五阴缠。

教通方便入,心达是非诠。

贝叶千花藏,檀林万宝篇。

坐严狮子迅,幢饰网珠悬。

极乐知无碍,分明应有缘。

还将意功德,留偈法王前。

拼音

huā jiè wú shēng dì,cí gōng yǒu xiāng tiān。

huà é téng bǎo xiàng,liú yǐng bì jīn xiān。

diàn yǒng quán shēn tǎ,chí kāi bàn yuè quán。

shí fēng pái bì luò,shuāng jiàn hé qīng lián。

yào cǎo jīng xíng biàn,xiāng dēng cì dì rán。

jiè zhū gāo là hù,xīn yìn zǔ sēng chuán。

píng shí xiān luó hàn,yī cún jiù fú tián。

huàn shēn guān huǒ zhái,hūn yǎn zhào qīng lián。

zhù jué chāo zhēn jìng,yī yóu dù fǎ chuán。

huà chéng zhū bǎi yì,líng jì guān sān qiān。

xiāo bì jiāng shěn yǐng,liáng xīn shàng zhuì yān。

sè chén zhī yǒu shù,jié jìn qǐ wú nián。

lóng pēn yí tōng hǎi,jīng tūn xiǎng lòu chuān。

qìng shū wén qǐ fàn,zhōng xī jiàn ān chán。

zhǐ yù sān chē jué,kāi mí wǔ yīn chán。

jiào tōng fāng biàn rù,xīn dá shì fēi quán。

bèi yè qiān huā cáng,tán lín wàn bǎo piān。

zuò yán shī zi xùn,chuáng shì wǎng zhū xuán。

jí lè zhī wú ài,fēn míng yīng yǒu yuán。

hái jiāng yì gōng dé,liú jì fǎ wáng qián。

作者介绍

李绅

唐 · 772年 - 846年

李绅,汉族,字公垂,亳州谯(今安徽省亳州市谯城区)人,生于乌程县(今浙江省湖州市),中书令李敬玄曾孙。青年时曾在润州无锡(今属江苏)惠山寺读书。27岁考中进士,补国子助教。与元稹、白居易交游甚密,他一生最闪光的部分在于诗歌,他是在文学史上产生过巨大影响的新乐府运动的参与者。作有《乐府新题》20首,已佚。著有《悯农》诗两首:“锄禾日当午,汗滴禾下土,谁知盘中餐,粒粒皆辛苦。”脍炙人口,妇孺皆知,千古传诵。《全唐诗》存其诗四卷。

查看全部作品 →