又用杜韵 孙承恩 明 危祠江上偶经寻,碧殿长松自郁森。落日烟云催暝色,空山猿鹤送哀音。百年臣子匡扶义,千古英雄激烈心。梁甫歌残有馀恨,不胜清泪湿衣襟。 拼音 wēi cí jiāng shàng ǒu jīng xún,bì diàn zhǎng sōng zì yù sēn。luò rì yān yún cuī míng sè,kōng shān yuán hè sòng āi yīn。bǎi nián chén zi kuāng fú yì,qiān gǔ yīng xióng jī liè xīn。liáng fǔ gē cán yǒu yú hèn,bù shèng qīng lèi shī yī jīn。 作者介绍 孙 孙承恩 明 · 1485年 - 1565年 明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。 查看全部作品 →