留上李右相

风俗登淳古,君臣挹大庭。

深沈谋九德,密勿契千龄。

独立调元气,清心豁窅冥。

本枝连帝系,长策冠生灵。

傅说明殷道,萧何律汉刑。

钧衡持国柄,柱石总朝经。

隐轸江山藻,氛氲鼎鼐铭。

兴中皆白雪,身外即丹青。

江海呼穷鸟,诗书问聚萤。

吹嘘成羽翼,提握动芳馨。

倚伏悲还笑,栖迟醉复醒。

恩荣初就列,含育忝宵形。

有窃丘山惠,无时枕席宁。

壮心瞻落景,生事感浮萍。

莫以才难用,终期善易听。

未为门下客,徒谢少微星。

拼音

fēng sú dēng chún gǔ,jūn chén yì dà tíng。

shēn shěn móu jiǔ dé,mì wù qì qiān líng。

dú lì diào yuán qì,qīng xīn huō yǎo míng。

běn zhī lián dì xì,zhǎng cè guān shēng líng。

fù shuō míng yīn dào,xiāo hé lǜ hàn xíng。

jūn héng chí guó bǐng,zhù shí zǒng cháo jīng。

yǐn zhěn jiāng shān zǎo,fēn yūn dǐng nài míng。

xīng zhōng jiē bái xuě,shēn wài jí dān qīng。

jiāng hǎi hū qióng niǎo,shī shū wèn jù yíng。

chuī xū chéng yǔ yì,tí wò dòng fāng xīn。

yǐ fú bēi hái xiào,qī chí zuì fù xǐng。

ēn róng chū jiù liè,hán yù tiǎn xiāo xíng。

yǒu qiè qiū shān huì,wú shí zhěn xí níng。

zhuàng xīn zhān luò jǐng,shēng shì gǎn fú píng。

mò yǐ cái nán yòng,zhōng qī shàn yì tīng。

wèi wèi mén xià kè,tú xiè shǎo wēi xīng。

作者介绍

高适

唐 · 700年 - 765年

高适,字达夫、仲武,汉族,唐朝渤海郡(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。唐代著名的边塞诗人,曾任刑部侍郎、散骑常侍、渤海县,世称高常侍。高适与岑参并称“高岑”,有《高常侍集》等传世,其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。开封禹王台五贤祠即专为高适、李白、杜甫、何景明、李梦阳而立。后人又把高适、岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。

查看全部作品 →