绿珠篇 乔知之 唐 石家金谷重新声,明珠十斛买娉婷。此日可怜君自许,此时可喜得人情。君家闺阁不曾难,常将歌舞借人看。意气雄豪非分理,骄矜势力横相干。辞君去君终不忍,徒劳掩袂伤铅粉。百年离别在高楼,一旦红颜为君尽。 拼音 shí jiā jīn gǔ zhòng xīn shēng,míng zhū shí hú mǎi pīng tíng。cǐ rì kě lián jūn zì xǔ,cǐ shí kě xǐ dé rén qíng。jūn jiā guī gé bù céng nán,cháng jiāng gē wǔ jiè rén kàn。yì qì xióng háo fēi fēn lǐ,jiāo jīn shì lì héng xiāng gàn。cí jūn qù jūn zhōng bù rěn,tú láo yǎn mèi shāng qiān fěn。bǎi nián lí bié zài gāo lóu,yī dàn hóng yán wèi jūn jǐn。 作者介绍 乔 乔知之 唐 · ? - 690年 唐同州冯翊人。有俊才,以文词闻名,所作篇咏,时人多讽诵之。武则天时,累除右补阙,迁左司郎中。有侍婢曰窈娘,美而善歌舞,为武承嗣所夺,知之作《绿珠篇》以寄情,密送于婢,婢得诗感愤自杀。承嗣怒,因讽酷吏诛之。有集。 查看全部作品 →