寄远 许浑 唐 两叶愁眉愁不开,独含惆怅上层台。碧云空断雁行处,红叶已凋人未来。塞外音书无信息,道傍车马起尘埃。功名待寄凌烟阁,力尽辽城不肯回。 拼音 liǎng yè chóu méi chóu bù kāi,dú hán chóu chàng shàng céng tái。bì yún kōng duàn yàn xíng chù,hóng yè yǐ diāo rén wèi lái。sāi wài yīn shū wú xìn xī,dào bàng chē mǎ qǐ chén āi。gōng míng dài jì líng yān gé,lì jǐn liáo chéng bù kěn huí。 作者介绍 许 许浑 唐 · 约791年 - 约858年 字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。 查看全部作品 →