寄郴州李相公

高楼王与谢,逸韵比南金。

不遇销忧日,埃尘谁复寻。

旷怀澹得丧,失意纵登临。

彩槛浮云迥,绮窗明月深。

虬龙压沧海,鸳鸯思邓林。

青云伤国器,白发轸乡心。

功高恩自洽,道直谤徒侵。

应笑灵均恨,江畔独行吟。

拼音

gāo lóu wáng yǔ xiè,yì yùn bǐ nán jīn。

bù yù xiāo yōu rì,āi chén shuí fù xún。

kuàng huái dàn dé sàng,shī yì zòng dēng lín。

cǎi kǎn fú yún jiǒng,qǐ chuāng míng yuè shēn。

qiú lóng yā cāng hǎi,yuān yāng sī dèng lín。

qīng yún shāng guó qì,bái fā zhěn xiāng xīn。

gōng gāo ēn zì qià,dào zhí bàng tú qīn。

yīng xiào líng jūn hèn,jiāng pàn dú xíng yín。

作者介绍

许浑

唐 · 约791年 - 约858年

字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。

查看全部作品 →