冬日宣城开元寺赠元孚上人

一钵事南宗,僧仪称病容。

曹溪花里别,萧寺竹前逢。

烛影深寒殿,经声彻曙钟。

欲斋檐睡鸽,初定壁吟蛩。

诗继休遗韵,书传永逸踪。

艺多人誉洽,机绝道情浓。

汲涧瓶沈藻,眠阶锡挂松。

云鸣新放鹤,池卧旧降龙。

露茗山厨焙,霜粳野碓舂。

梵文明处译,禅衲暖时缝。

层塔题应遍,飞轩步不慵。

绣梁交薜荔,画井倒芙蓉。

翠户垂旗网,朱窗列剑锋。

寒风金磬远,晴雪玉楼重。

妙理三乘达,清才万象供。

山高横睥睨,滩浅聚艨艟。

微雾苍平楚,残晖淡远峰。

林疏霜摵摵,波静月溶溶。

剑出因雷焕,琴全遇蔡邕。

西方知有社,支许合相从。

拼音

yī bō shì nán zōng,sēng yí chēng bìng róng。

cáo xī huā lǐ bié,xiāo sì zhú qián féng。

zhú yǐng shēn hán diàn,jīng shēng chè shǔ zhōng。

yù zhāi yán shuì gē,chū dìng bì yín qióng。

shī jì xiū yí yùn,shū chuán yǒng yì zōng。

yì duō rén yù qià,jī jué dào qíng nóng。

jí jiàn píng shěn zǎo,mián jiē xī guà sōng。

yún míng xīn fàng hè,chí wò jiù jiàng lóng。

lù míng shān chú bèi,shuāng jīng yě duì chōng。

fàn wén míng chù yì,chán nà nuǎn shí fèng。

céng tǎ tí yīng biàn,fēi xuān bù bù yōng。

xiù liáng jiāo bì lì,huà jǐng dào fú róng。

cuì hù chuí qí wǎng,zhū chuāng liè jiàn fēng。

hán fēng jīn qìng yuǎn,qíng xuě yù lóu zhòng。

miào lǐ sān chéng dá,qīng cái wàn xiàng gōng。

shān gāo héng pì nì,tān qiǎn jù méng chōng。

wēi wù cāng píng chǔ,cán huī dàn yuǎn fēng。

lín shū shuāng shè shè,bō jìng yuè róng róng。

jiàn chū yīn léi huàn,qín quán yù cài yōng。

xī fāng zhī yǒu shè,zhī xǔ hé xiāng cóng。

作者介绍

许浑

唐 · 约791年 - 约858年

字用晦(一作仲晦),唐代诗人,润州丹阳(今江苏丹阳)人。晚唐最具影响力的诗人之一,其一生不作古诗,专攻律体;题材以怀古、田园诗为佳,艺术则以偶对整密、诗律纯熟为特色。唯诗中多描写水、雨之景,后人拟之与诗圣杜甫齐名,并以“许浑千首诗,杜甫一生愁”评价之。成年后移家京口(今江苏镇江)丁卯涧,以丁卯名其诗集,后人因称“许丁卯”。许诗误入杜牧集者甚多。代表作有《咸阳城东楼》。

查看全部作品 →