和许龙石山行四首晚趋功德寺遇雨 孙承恩 明 林开晨旭鸟鸣过,望里群峰万笏罗。湛露澄浓浮沆瀣,梵宫雄峙压盘陀。佛能说法思超世,我为耽诗未脱魔。王事有程还促驾,一鞭须趁早凉多。 拼音 lín kāi chén xù niǎo míng guò,wàng lǐ qún fēng wàn hù luó。zhàn lù chéng nóng fú hàng xiè,fàn gōng xióng zhì yā pán tuó。fú néng shuō fǎ sī chāo shì,wǒ wèi dān shī wèi tuō mó。wáng shì yǒu chéng hái cù jià,yī biān xū chèn zǎo liáng duō。 作者介绍 孙 孙承恩 明 · 1485年 - 1565年 明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。 查看全部作品 →