和牛相公溪醉歌见寄

脱屣将相守冲谦,唯于山水独不廉。

枕伊背洛得胜地,鸣皋少室来轩檐。

相形面势默指画,言下变化随顾瞻。

清池曲榭人所致,野趣幽芳天与添。

有时转入潭岛间,珍木如幄藤为帘。

忽然便有江湖思,沙砾平浅草纤纤。

怪石钓出太湖底,珠树移自天台尖。

崇兰迎风绿泛艳,坼莲含露红?襜。

修廊架空远岫入,弱柳覆槛流波沾。

渚蒲抽芽剑脊动,岸荻迸笋锥头铦。

携觞命侣极永日,此会虽数心无厌。

人皆置庄身不到,富贵难与逍遥兼。

唯公出处得自在,决就放旷辞炎炎。

座宾尽欢恣谈谑,愧我掉头还奋髯。

能令商于多病客,亦觉自适非沈潜。

拼音

tuō xǐ jiāng xiāng shǒu chōng qiān,wéi yú shān shuǐ dú bù lián。

zhěn yī bèi luò dé shèng dì,míng gāo shǎo shì lái xuān yán。

xiāng xíng miàn shì mò zhǐ huà,yán xià biàn huà suí gù zhān。

qīng chí qū xiè rén suǒ zhì,yě qù yōu fāng tiān yǔ tiān。

yǒu shí zhuǎn rù tán dǎo jiān,zhēn mù rú wò téng wèi lián。

hū rán biàn yǒu jiāng hú sī,shā lì píng qiǎn cǎo xiān xiān。

guài shí diào chū tài hú dǐ,zhū shù yí zì tiān tái jiān。

chóng lán yíng fēng lǜ fàn yàn,chè lián hán lù hóng chān。

xiū láng jià kōng yuǎn xiù rù,ruò liǔ fù kǎn liú bō zhān。

zhǔ pú chōu yá jiàn jí dòng,àn dí bèng sǔn zhuī tóu xiān。

xié shāng mìng lǚ jí yǒng rì,cǐ huì suī shù xīn wú yàn。

rén jiē zhì zhuāng shēn bù dào,fù guì nán yǔ xiāo yáo jiān。

wéi gōng chū chù dé zì zài,jué jiù fàng kuàng cí yán yán。

zuò bīn jǐn huān zì tán xuè,kuì wǒ diào tóu hái fèn rán。

néng lìng shāng yú duō bìng kè,yì jué zì shì fēi shěn qián。

作者介绍

刘禹锡

唐 · 772年 - 842年

刘禹锡,字梦得,唐朝洛阳(今河南省洛阳)人唐朝文学家,哲学家,自称是汉中山靖王后裔,曾任监察御史,是王叔文政治改革集团的一员。唐代中晚期著名诗人,有“诗豪”之称。他的家庭是一个世代以儒学相传的书香门第。政治上主张革新,是王叔文派政治革新活动的中心人物之一。后来永贞革新失败被贬为朗州司马(今湖南常德)。据湖南常德历史学家、收藏家周新国先生考证刘禹锡被贬为朗州司马其间写了著名的“汉寿城春望”。

查看全部作品 →