冬日游览

步出城东门,试骋千里目。

青山横苍林,赤日团平陆。

渭北走邯郸,关东出函谷。

秦地万方会,来朝九州牧。

鸡鸣咸阳中,冠盖相追逐。

丞相过列侯,群公饯光禄。

相如方老病,独归茂陵宿。

拼音

bù chū chéng dōng mén,shì chěng qiān lǐ mù。

qīng shān héng cāng lín,chì rì tuán píng lù。

wèi běi zǒu hán dān,guān dōng chū hán gǔ。

qín dì wàn fāng huì,lái cháo jiǔ zhōu mù。

jī míng xián yáng zhōng,guān gài xiāng zhuī zhú。

chéng xiāng guò liè hóu,qún gōng jiàn guāng lù。

xiāng rú fāng lǎo bìng,dú guī mào líng sù。

作者介绍

王维

唐 · 701年 - 761年

王维,字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有“相思”“山居秋暝”等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,非常多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。

查看全部作品 →