白鼋涡

南山之瀑水兮,激石滈瀑似雷惊。人相对兮,不闻语声。

翻涡跳沫兮苍苔湿,藓老且厚,春草为之不生。兽不敢惊动,鸟不敢飞鸣。

白鼋涡涛戏濑兮,委身以纵横。王人之仁兮,不网不钓,得遂性以生成。

拼音

nán shān zhī pù shuǐ xī,jī shí hào pù shì léi jīng。rén xiāng duì xī,bù wén yǔ shēng。

fān wō tiào mò xī cāng tái shī,xiǎn lǎo qiě hòu,chūn cǎo wèi zhī bù shēng。shòu bù gǎn jīng dòng,niǎo bù gǎn fēi míng。

bái yuán wō tāo xì lài xī,wěi shēn yǐ zòng héng。wáng rén zhī rén xī,bù wǎng bù diào,dé suì xìng yǐ shēng chéng。

作者介绍

王维

唐 · 701年 - 761年

王维,字摩诘,汉族,河东蒲州(今山西运城)人,祖籍山西祁县,唐朝诗人,有“诗佛”之称。开元九年(721年)中进士,任太乐丞。王维是盛唐诗人的代表,今存诗400余首,重要诗作有“相思”“山居秋暝”等。王维精通佛学,受禅宗影响很大。佛教有一部《维摩诘经》,是王维名和字的由来。王维诗书画都很有名,非常多才多艺,音乐也很精通。与孟浩然合称“王孟”。

查看全部作品 →