拟古三首

遥裔烟屿鸿,双影旦夕同。

交翰倚沙月,和鸣弄江风。

?若茂芳序,君子从远戎。

云生阴海没,花落春潭空。

红泪掩促柱,锦衾罗薰笼。

自伤琼草绿,讵惜铅粉红。

裂帛附双燕,为予向辽东。

拼音

yáo yì yān yǔ hóng,shuāng yǐng dàn xī tóng。

jiāo hàn yǐ shā yuè,hé míng nòng jiāng fēng。

ruò mào fāng xù,jūn zi cóng yuǎn róng。

yún shēng yīn hǎi méi,huā luò chūn tán kōng。

hóng lèi yǎn cù zhù,jǐn qīn luó xūn lóng。

zì shāng qióng cǎo lǜ,jù xī qiān fěn hóng。

liè bó fù shuāng yàn,wèi yǔ xiàng liáo dōng。

作者介绍

徐彦伯

唐 · ? - 714年

唐兖州瑕丘人,名洪,以字行。以对策擢第。七岁能文,结庐太行山下。累授蒲州司兵参军。时司户韦嵩善判,司士李亘工书,而彦伯属辞,时称河东三绝。武则天时,为给事中,迁宗正卿,出为齐州刺史。中宗复位,改太常少卿,以修《武后实录》劳,封高平县子。未几,出为卫州刺史,以善政闻。官终太子宾客。有集。

查看全部作品 →