鹅儿

腊后闲行村舍边,黄鹅清水真可怜。

何穷散乱随新草,永日淹留在野田。

无事群鸣遮水际,争来引颈逼人前。

风吹楚泽蒹葭暮,看下寒溪逐去船。

拼音

là hòu xián xíng cūn shě biān,huáng é qīng shuǐ zhēn kě lián。

hé qióng sàn luàn suí xīn cǎo,yǒng rì yān liú zài yě tián。

wú shì qún míng zhē shuǐ jì,zhēng lái yǐn jǐng bī rén qián。

fēng chuī chǔ zé jiān jiā mù,kàn xià hán xī zhú qù chuán。

作者介绍

李郢

唐 · ? - ?

唐京兆长安人,字楚望。初居杭州,以山水琴书自娱,疏于驰竞。宣宗大中十年,登进士第。累辟淮南等使府。懿宗咸通末,官至侍御史。后归越,为从事。工诗,七律尤清丽可喜,为时人所称。有集。

查看全部作品 →