哭栖白供奉

闻说孤窗坐化时,白莎萝雨滴空池。

吟诗堂里秋关影,礼佛灯前夜照碑。

贺雪已成金殿梦,看涛终负石桥期。

逢山对月还惆怅,争得无言似祖师。

拼音

wén shuō gū chuāng zuò huà shí,bái shā luó yǔ dī kōng chí。

yín shī táng lǐ qiū guān yǐng,lǐ fú dēng qián yè zhào bēi。

hè xuě yǐ chéng jīn diàn mèng,kàn tāo zhōng fù shí qiáo qī。

féng shān duì yuè hái chóu chàng,zhēng dé wú yán shì zǔ shī。

作者介绍

李洞

唐 · ? - ?

唐京兆人,字才江。慕贾岛为诗,铸其像,事之如神。世人诮其僻涩,而不能贵其奇峭,唯吴融称之。昭宗时不第,游蜀卒。有诗三卷。

查看全部作品 →