和寿中丞伤猿

遗挂朱栏锁半寻,清声难买恨黄金。

悬崖接果今何在,浅井窥星影已沉。

归宅叶铺曾睡石,入朝灯照旧啼林。

小山罢绕随湘客,高树休升对岳禽。

天竺省怜伤倍切,亲知宽和思难任。

相门恩重无由报,竟托仙郎日夜吟。

拼音

yí guà zhū lán suǒ bàn xún,qīng shēng nán mǎi hèn huáng jīn。

xuán yá jiē guǒ jīn hé zài,qiǎn jǐng kuī xīng yǐng yǐ chén。

guī zhái yè pù céng shuì shí,rù cháo dēng zhào jiù tí lín。

xiǎo shān bà rào suí xiāng kè,gāo shù xiū shēng duì yuè qín。

tiān zhú shěng lián shāng bèi qiè,qīn zhī kuān hé sī nán rèn。

xiāng mén ēn zhòng wú yóu bào,jìng tuō xiān láng rì yè yín。

作者介绍

李洞

唐 · ? - ?

唐京兆人,字才江。慕贾岛为诗,铸其像,事之如神。世人诮其僻涩,而不能贵其奇峭,唯吴融称之。昭宗时不第,游蜀卒。有诗三卷。

查看全部作品 →